The richest man in Babylon – Geogre S.Clason

Tôi vừa đọc xong quyển sách này (thực ra chỉ được một nửa thôi). Mới đầu, tôi thấy nhiều người nói là quyển sách này rất hay. Nhưng mà khi đọc thì tôi không thấy thực sự hay như mọi người nghĩ. Chung quy lại vẫn chỉ là vài nguyên tắc đơn giản của quy luật đầu tư.
Nếu bạn là một người nghèo, muốn làm giàu thì đầu tiên bạn phải biết tiếp kiệm (1/10 thu nhập của mình – trong sách) từ khoản thu nhập hàng tháng mà bạn có. Tiếp theo đó bạn phải biết đầu tư khoản tiền tiết kiệm của mình (trong sách chọn cách đầu tư là cho vay). Bên cạnh đó bạn cũng phải có một kế hoạch chi tiêu hợp lý và phải luôn phát triển công việc. Khi bạn đã có tiền đầu tư thì bạn phải để “tiền sinh ra tiền”. Đó chính là những nguyên tắc cơ bản làm giàu của “người giàu có nhất thành Babylon”.
Quyển sách này, theo tôi đánh giá thì vẫn sơ sài, chung chung về đầu tư, làm giàu (chính vì vậy, tôi chỉ có cảm hứng đọc được nửa cuốn). Tuy nhiên ta cũng hiểu quyển sách này viết từ cách đây gần trăm năm nên cũng có thể hiểu được hình thức, cách thức đầu tư còn đơn giản. Đây cũng chính là quyển sách tiền đề cho các quyển sách về làm giàu sau này như “rich dad, poor dad”, “The greatest salesman in the world”,…
Một câu chuyện cảm động
Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã làm vấp những bước chân của hạnh phúc. Khi số mệnh bắt ta trả giá, tất cả đã trở nên muộn màng. Đây là một câu chuyện có thực và đầy nước mắt.
1. Mẹ ở quê lên
Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để chăm sóc bà những năm tuổi già.
Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học.
“Khổ đau cay đắng” bốn chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn căn phòng có ban công hướng Nam, phòng có thể đón nắng, trồng chút hoa cỏ gì đó.
Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: “Đi đón mẹ chúng ta thôi!”.
Chồng tôi vóc dáng cao lớn, tôi thích nép đầu vào ngực anh, cảm giác anh có thể tóm lấy cả thân hình mảnh mai bé nhỏ của tôi, nhét vào trong túi áo. Mỗi khi chúng tôi cãi cọ và không chịu làm lành, anh thường nhấc bổng tôi lên đầu quay tròn, cho đến lúc tôi sợ hãi van xin anh thả xuống. Nỗi sợ hãi hạnh phúc ấy làm tôi mê mẩn.
Những thói quen ở nhà quê của mẹ chồng tôi mãi không thể thay đổi. Tôi thích mua hoa tươi bày trong phòng khách, mẹ chồng tôi sau này không nhịn được bảo: “Bọn trẻ các con lãng phí quá, mua hoa làm chi? Nào có thể ăn được như cơm!”.
Tôi cười: “Mẹ, trong nhà có hoa nở rộ, tâm trạng mọi người cũng vui vẻ”.
Mẹ chồng tôi cúi đầu cằn nhằn, chồng tôi vội cười: “Mẹ, người thành phố quen thế rồi, dần dần mẹ sẽ quen thôi!”.
Mẹ chồng tôi không nói gì nữa, nhưng mỗi lần thấy tôi mang hoa về, bà vẫn không nhịn được hỏi mua hoa mất bao nhiêu tiền, tôi nói, thì bà chép miệng. Có lần thấy tôi xách túi lớn túi nhỏ đi mua sắm về, bà hỏi cái này bao nhiêu tiền cái kia giá bao nhiêu, tôi cứ kể thật, thì bà chép miệng càng to hơn. Chồng tôi véo mũi tôi nói: “Đồ ngốc, em đừng nói cho mẹ biết giá thật có phải đỡ hơn không?”.
Cuộc sống hạnh phúc đã lẳng lặng trôi những âm điệu không êm đềm.
Mẹ chồng tôi ghét nhất là thấy chồng tôi dậy nấu bữa sáng, với bà, làm đàn ông mà phải vào bếp nấu nướng cho vợ, làm gì có chuyện ngược đời đó?
Trên bàn ăn sáng, mặt mẹ chồng tôi thường u ám, tôi giả vờ không nhận thấy. Mẹ chồng tôi bèn khua bát đũa canh cách, đấy là cách phản đối không lời của bà.
Tôi là giáo viên dạy múa ở Cung thiếu niên, nhảy múa đã đủ mệt rồi, mỗi sáng ủ mình trong ổ chăn ấm áp, tôi không muốn phải hy sinh nốt sự hưởng thụ duy nhất ấy, vì thế tôi vờ câm điếc trước sự phản ứng của mẹ chồng. Còn mẹ chồng tôi thỉnh thoảng có giúp tôi làm việc nhà, thì chỉ làm tôi càng bận rộn thêm.
Ví như, bà gom tất thảy mọi túi nilông đựng đồ và đựng rác trong nhà lại, bảo chờ gom đủ rồi bán đồng nát một thể, vì thế trong nhà chỗ nào cũng toàn túi nilông dùng rồi; Bà tiếc rẻ không dùng nước rửa bát, để khỏi làm bà mất mặt, tôi đành phải lén lút rửa lại lần nữa. Có một buổi tối, mẹ chồng tôi bắt gặp tôi đang lén rửa lại bát, bà đóng cửa phòng đánh “sầm” một cái, nằm bên trong khóc ầm ĩ.
Chồng tôi khó xử, sau việc này, suốt đêm anh không nói với tôi câu nào, tôi nũng nịu, làm lành, anh cũng mặc kệ. Tôi giận dữ, hỏi anh: “Thế em rốt cục đã làm sai cái gì nào?”.
Anh trừng mắt nhìn tôi nói: “Em không chịu nhường mẹ đi một chút, ăn bát chưa sạch thì cũng có chết đâu?”.
Sau đó, cả một thời gian dài, mẹ chồng tôi không nói chuyện với tôi, không khí trong gia đình gượng gạo dần. Thời gian đó, chồng tôi cũng sống rất mệt mỏi, anh không biết nên làm vui lòng ai trước.
Mẹ chồng tôi không cho con trai nấu bữa sáng nữa, xung phong đảm nhận “trọng trách” này. Mẹ chồng tôi ngắm con trai ăn sáng vui vẻ, lại nhìn sang tôi, ánh mắt bà trách móc tôi làm không trọn trách nhiệm của người vợ. Để tránh bị khó xử, tôi đành ăn tạm gói sữa trên đường đi làm.
Lúc đi ngủ, chồng tôi hơi buồn trách, hỏi tôi: “Rodi, có phải em chê mẹ anh nấu cơm không sạch nên em không ăn ở nhà?”. Lật mình, anh quay lưng về phía tôi lạnh lùng, mặc kệ tôi nước mắt tủi thân lăn tràn trề.
Cuối cùng, chồng tôi thở dài: “Rodi, thôi em cứ coi như là vì anh, em ở nhà ăn sáng được không?”. Thế là tôi đành quay về ngồi ở bàn ăn ngần ngại mỗi sáng.
Sáng đó, tôi húp bát cháo do mẹ chồng nấu, đột nhiên lợm giọng, mọi thứ trong dạ dầy tống tháo hết ra ngoài, tôi cuống cuồng bịt chặt miệng không cho nó trào ra, nhưng không được, tôi vứt bát đũa (chú thích: người Trung Quốc ăn cháo bằng đũa, không dùng thìa như ở Việt Nam) nhảy bổ vào toa-lét, nôn ọe hết.
Khi tôi hổn hển thở được, bình tâm lại, thấy mẹ chồng tôi đang khóc lóc than thân trách phận bằng tiếng pha rặt giọng nhà quê, chồng tôi đứng ở cửa toa-lét giận dữ nhìn tôi, tôi há miệng không nói được nên lời, tôi đâu có cố ý.
Lần đầu tiên tôi và chồng tôi bắt đầu cãi nhau kịch liệt, ban đầu mẹ chồng tôi ngồi nhìn chúng tôi, rồi bà đứng dậy, thất thểu đi ra khỏi cửa. Chồng tôi hằn học nhìn tôi một cái rồi xuống nhà đuổi theo mẹ. Đọc tiếp »
Christian the lion – the real story
can you believe it? this story is very amazing.
Tại sao lại “Cuộc sống là không chờ đợi?
Trước tiên xin phép sếp và HuyTV được Post bài viết này lên blog của TàiCT vì đây là một bài viết hay nên mong muốn được chia sẻ:
Ngoài trời nắng gắt, năm nay trời có vẻ nắng hơn mọi năm.
Nó mơ màng (vì buồn ngủ) nhìn qua làn kính mờ mờ của chiếc Zace đang trở nó đi công tác, nó ngẫm nghĩ, năm nay nó 27 tuổi, nó có gì? tiền? công việc? địa vị? …tất cả cứ như là hư vô, nó chẳng có gì cả, cuộc sống phía trước còn quá dài, điểm mà nó nghĩ mình sẽ đặt chân đến còn quá xa và hiện tại nó chẳng có gì. Chẳng ai vẽ cho nó xem một con đường để đến đích phải đi như thế nào, thời gian bao lâu và phải vượt qua những gì, nó đã từng đòi hỏi, từng yêu cầu nhưng câu trả lời thì chưa bao giờ tới. Nó phải tự vẽ ra cho mình một con đường đi riêng, phải cố nhấc những bước chân của mình bước từng bước một.
Có một câu nói của một nhà văn nào đó từng nói “cuộc sống là một chuỗi các quyết định” nhưng nó tự sửa lại thành “cuộc sống là một chuỗi các cố gắng”. Vậy đâu là động lực để nó luôn cố gắng? Câu trả lời là niềm vui trong công việc, nó phải tự tìm ra những niềm vui trong công việc. Nó luôn nghệ thuật hóa tất cả những gì nó làm được và coi đó là những thành quả, nó luôn nhìn điều đó theo những góc cạnh khác nhau. Chỉ một cuộc điện thoại thành công nó cũng tìm ra được những nghệ thuật trong đó, chỉ một lần ký được hợp đồng, chỉ một lần nói chuyện được khen….nó chẳng bao giờ chán nghĩ về những thành quả nhỏ nhoi đó, cứ thử nhìn mà xem, thành quả nào nó cũng có thể nói được như một nghệ thuật, nó luôn tìm những lý luận triết học, những khoa học tâm lý, những điều bí ẩn bên trong những con người nó đối diện. Mỗi một chiến thắng nhỏ nhoi đó nó đều coi là vĩ đại, và người luôn phải nghe những điều vĩ đại đó không phải là sếp, không phải là nhân viên mà là ….Vợ nó, Thật khổ. Đọc tiếp »
Nhà đầu tư thông minh – The intelligent investor (Bejamin Graham)
Sau khi đọc bài “Kiếm 100 triệu/1 giờ nhờ cổ phiếu” nhiều bạn liền hỏi tôi nếu muốn tìm hiểu thêm về đầu tư chứng khoán thì có thể học ở đâu. Một số bạn thì than phiền rằng những lớp học chứng khoán và sách báo về chứng khoán trình bày khó hiểu quá, vậy có tài liệu hay website nào dạy cách đầu tư một cách ngắn gọn và dễ hiểu không.
Để học về đầu tư (đầu tư bất kỳ thứ gì, không chỉ chứng khoán) thì không gì tốt hơn bằng hãy đọc cuốn sách “Nhà đầu tư thông minh” (The Intelligent Investor) của Benjamin Graham. Có thể phần lớn người ở Việt Nam chưa nghe về cuốn sách này, nhưng có thể so sánh như sau: cuốn sách này có thể xem như là Kinh Thánh trong lĩnh vực đầu tư chứng khoán. Nó dựng lên nền tảng để từ đó bao nhiêu thế hệ nhà đầu tư và học giả phát triển thành các lý thuyết và phương pháp đầu tư hiện đại mà thế giới hiện đang áp dụng. Đọc tiếp »
Một kỷ niệm nho nhỏ
Có thể nói từ khi vào FAST, đây là lần công tác đầu tiên mà tôi dậy sớm, bắt đầu dậy từ 5h30 sáng. Tôi là người ngủ rất sâu, vì vậy buổi tối trước tôi đã hẹn 3 cái đồng hồ + điện thoại, đồng thời tôi cũng gọi cho Hoài 2 lần để nhắc 5h45 qua đón (hix, hôm sau tôi còn thấy ái ngại vì Hoài bảo ngủ mà vẫn bị ám ảnh 5h45).
Thức dậy, tôi chuẩn bị và đi đến đón Hoài, lúc đó khoảng 5 giờ kém 10, tôi đã chậm hơn 5’. Đưa Hoài đến công ty lại bị bố Phúc mắng tội đi muộn, tôi liền chìa con BB của tôi ra, đúng 6h. “con đúng hẹn đấy chứ” tôi nói. “Mày đúng hẹn cái gì, chậm mất 10’ rồi còn cãi”, bố Phúc vừa cười và mắng tôi. “đi hơn về kém mới hên” tôi liền bào chữa. Hóa ra điện thoại của tôi chậm hơn đồng hồ của Bố 10’ liền.
Tôi, Hoài, Thái và bố Phúc lên xe Zace và khởi bánh từ công ty lúc 6h’10 phút, chúng tôi tới cuối đường Hai Bà Trưng để đón anh KhánhNQ, anh đi từ nhà lên. Chưa thấy anh Khánh đến, chúng tôi ngồi ăn sáng tại đó trong lúc chờ đợi.
Trên đường đi, mọi người nói chuyện với nhau khá vui vẻ. Bắt đầu tới Đông Chiều, một màu đen của than xuất hiện bên ven đường, cây cối, nhà cửa, xe cộ đều nhuộm màu đen. Tôi đi qua tuyến đường này chắc phải mười mấy lần rồi nhưng toàn ngủ nên ko để ý. Qua Mạo Khê, tới Uông Bí, chúng tôi rẽ trái để vào đường đi đến chỗ khách hàng. Đường này là đường chở quặng, than, đất đá… nên đường rất xấu, bụi bẩn và đen ngòm. Càng đi đường càng xấu, xe ca, xe tải càng nhiều. Đường vào chỗ khách hàng từ Uông Bí vào khoảng 15 km, nhưng càng vào trong thì dường như càng giống đường lên Tam Đảo, quanh co, khúc khủy. Hai bên là đồi, núi, rừng cây mới lớn…Đi được một quãng tôi nghĩ là sẽ chậm hơn so với lịch khoảng 10’, vậy là tôi liền gọi cho ông Albar, “Mr. Albar, it’s Tai from Fast software, I’m on the way to your office, but I think we’ll be late a litte, maybe, I’ll be there at 9:40 am”. Albar cười và trả lời là không có vấn đề gì. Vào tới cửa công ty tôi thấy rất nhiều xe công trường to đang làm việc tất bật. Tôi gặp anh bảo vệ, tôi bảo chúng tôi vào làm việc với Albar. Anh bảo vệ nói “Albar nào”. “Ông Albar, giám đốc người indo ạ” tôi nói. “không có ông Albar nào cả”. hix, tôi cũng ko làm việc người Việt nào tại công ty này, tôi chỉ làm việc với mỗi một mình Albar thôi. Thế là tôi đành gọi lại cho Albar, Albar bảo anh Đức gọi lại cho anh bảo vệ là cho chúng tôi vào.
Vào tới công ty tôi gặp Albar và 3 người Indo khác. Albar là người rất giống người Indo, trông rất giống dân nghệ sĩ, mái tóc dài cộng với chòm râu khá manly và trông rất giống James Hetfield của ban nhạc Metallica mà tôi thích. Albar có hỏi tôi về chuyến đi như thế nào, có mệt không. Còn tôi thì hoàn toàn thấy bình thường. Khi bước vào phòng làm việc, mọi người đông đủ. Tôi giới thiệu mọi người bên FAST, còn Albar giới thiệu bên họ, 3 người Indo, tôi chỉ nhớ mỗi anh Susanto, rất rễ nhớ mà. Anh susanto là quản lý tài chính, trông anh giống người Hoa hơn. Còn lại hai người thì trong đó có một anh trông rất rất giống người Việt Nam, còn một chị thì đen xì đặc người Indo. Ngoài ba người Indo còn có anh Đức là người Việt nam, anh Đức cũng khá lành tính và cũng biết một chút tiếng Anh, chắc chỉ vài từ về chuyên môn thôi.
Chúng tôi bắt đầu làm việc, đầu tiên tôi giới thiệu phần overview về công ty. Tiếp đó, anh Khánh, tôi, và Hoài cùng hợp sức demo giải pháp FF. Nhưng chủ yếu là Hoài giới thiệu, Dù mới là lần thứ 2 Demo FF, nhưng Hoài demo cũng rất trôi chảy. Vừa giới thiệu, khách hàng vừa hỏi về chương trình cũng như áp dụng bài toán của họ vào trong chương trình, thấy mọi người đều khá hài lòng về chương trình FF, chỉ có vài vấn đề mà họ muốn có giống như ở bản FB. Thoắt một lúc đã tới 12h30, Albar bảo chiều tiếp tục làm việc về phần Payroll và Costing, còn giờ thì mời mọi người đi ăn cơm đã.
Mọi người để đồ đặc lại trong phòng họp và mấy người Indo đi lên nhà ăn dành cho quản lý cách đó không xa, khoảng 300m. Chúng tôi vừa đi, vừa nói chuyện, vừa nhìn khung cảnh núi và mỏ than đang khai thác. Trong phòng ăn rất sạch sẽ, trong đó có rất ít bàn ăn và được bố trí ngồi kiểu của Nhật bổn, có cả truyền hình vệ tinh đang chiếu kênh của Indo. Lúc này chỉ có một bàn 4 người đang ngồi ăn và một bàn dài dành cho 10 người đang chờ chúng tôi. Albar mời mọi người ngồi xuống và ăn uống rất vui vẻ. Mâm cơm khá thịnh soạn giống mâm cơm của Việt Nam, gồm có: canh rau muống, thịt gà, thịt bò….Có món lá Sắn là lạ với những người đến từ FAST, chúng tôi có hỏi qua chị đầu bếp thì chị bảo làm món này khá cầu kỳ. Ngoài ra, trên bàn ăn còn có một ca lipton ngọt lịm được rót cho mỗi người một cốc thủy tinh khá to, ai muốn lạnh thì lấy thêm ít đá. Người Indo rất thích uống đồ ngọt. Tôi có hỏi Albar, người Việt Nam thường có thói quen uống bia, rượu trong khi ăn, còn người Indo lại có thói quen uống đồ ngọt sao?. Albar có trả lời đúng là người Indo thích dùng đồ ngọt, anh ta trêm vào một câu, vậy thì mới béo như thế kia, Albar vừa nói vừa chỉ sang một anh ngồi bàn bên cạnh, một người mập quá khổ. Anh cũng bảo trà của Việt nam và trà của Trung Quốc uống không có vị gì cả, uống rất chán.
Chúng tôi vừa ăn, vừa nói chuyện, đặc biệt 4 người bạn Indo đều rất hài hước. Mọi người đều biết được vài từ, vài câu tiếng Việt, họ còn tranh thủ học thêm vài câu tiếng Việt. Tôi và Hoài giải thích một vài phong tục ăn uống của Việt Nam. Chúng tôi ăn cơm rất thân mật, tôi chưa bao giờ đi ăn uống với người nước ngoài thân mật như vậy, vừa cười vừa trêu đùa nhau, như kiểu hai bên đã có buổi làm việc thành công, mặc dù công việc còn đang rất dở dang. Tôi thấy rằng người Indo cũng rất cởi mở và vui tính. Chúng tôi dùng bữa trưa hết khoảng gần tiếng, cảm giác thời gian trôi khá nhanh.
Ăn xong mọi người đi về phòng họp làm việc mà không nghỉ ngơi. Lúc đó vào khoảng 13h30, buổi chiều là phần khảo sát của chúng tôi nên công việc căng thẳng hơn. Anh Khánh là người vất vả nhất khi phải khảo sát toàn bộ, còn tôi, Hoài và Thái thì chỉ ngồi nói chuyện với mấy anh Người Indo (anh Khánh làm việc với anh Đức). Chúng tôi nói đủ thứ chuyện, chuyện về công ty mẹ bên Indo như thế nào? chuyện lịch sử làm việc của mọi người, chuyện công việc của chúng tôi, chuyện chúng tôi triển khai dự án như thế nào….
Tới phần nhân sự – payroll, Albar có mời chị Yến (bộ phận nhân sự) lên phòng họp để trao đổi. Khi trao mọi người trao đổi, tôi chỉ buồn cười cách nói chuyện của chị Yến, chị nói tiếng Anh và tiếng Việt Kết hợp nhau khiến cả Tôi và Hoài đều buồn cười mặc dù không dám cười to, chị Yến cũng là một người vui tính. Lúc chị Yến nói “bên em theo dõi nhân sự vừa hiện đại, vừa nhà quê”. Albar liền nhún vai cười nói một câu “anh không nhà quê đâu nhé Yến”, cái cách nói hài hước khẳng định như kiểu chứng minh là mình không phải “nhà quê” và tiếng việt lớ lớ làm tất cả mọi người đều cười ầm lên. Làm việc khoảng tiếng giữa nữa, công việc cũng kết thúc. Chúng tôi ngồi lại cùng nhau và chốt lại toàn bộ nội dung của buổi làm việc. Tôi nhìn vào đồng hồ, lúc này đã gần 15h30, cuối cùng thì mọi việc đã hoàn tất. Các bạn Indo tiễn chúng tôi ra về, còn các thành viên FAST thì bắt tay khách hàng, ra ngoài cửa chúng tôi còn chụp một hai pô ảnh làm kỷ niệm.
Xong xuôi, mọi người nhảy lên xe Zace của Bố đi về. Tới Uông Bí thì anh Khánh và Thái xuống xe bắt xe khách về Cẩm Phả, còn tôi, bố và Hoài tiếp tục lên xe Zace chạy về Hà Nội.
