Làng Quê
Đã lâu lắm rồi tôi mới có một cảm giác như vậy!
Hôm vừa rồi tôi có về quê ăn cưới đứa em họ, lần về quê này mang lại nhiều ký ức về một vùng quê, mà có lẽ lâu lắm rồi tôi mới có. Những nét đặc trưng văn hóa làng quê giờ đã thay đổi nhiều sơ với ngày xưa, ko còn cây đa, giêng nước đầu làng, ko còn cảnh trâu bò chạy trong làng, ko còn cảnh trẻ em nô nức tắm ở sông…Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nông thôn. Nhưng giờ đây vùng quê của tôi đã thay đổi rất nhiều so với ngày xưa, hồi mà tôi còn rât nhỏ. Nhớ lại cảnh ngày xưa, những kỷ niệm niên thiếu được vui chơi thỏa thích trong khung cảnh thanh bình, dân dã. Tôi vẫn còn nhớ những kỷ niệm mà nó là những kỷ niệm đặc trưng của nông thôn Việt Nam với những đứa trẻ. Những kỷ niệm giữa trưa hè nóng bức, một tốp bọn trẻ lên 10,12 đi ra hồ tắm và nô đùa thỏa thích. Những buổi trưa nắng gắt, chúng tôi cần thau ra mương mò cá, bắt cá trong vũng tát nước để rồi về nhà bị ăn mắng vì tội bêu nắng. Phải nói là hồi đó cá nhiều thật, chỉ cần một tiếng buổi trưa là chúng tôi có thể mang về đầu một thau cá, cá rô là chủ yếu, thỉnh thoảng hên còn bắt được cá trê. Giờ thì không thể nào có nhiều cá như vậy được. Vẫn còn nhớ như in những trò nghích ngơm của trẻ con, chúng tôi chơi khăng, chơi đánh đáo, chơi ú tìm….với bọn trẻ trong xóm. Phải nói là hồi đó xóm tôi rất nghịch, không chỉ bọn trẻ như tôi, còn các anh lớn hơn tôi một chút, nghịch gọi là thôi rồi. Trước kia nhà tôi có một ao cá khá rộng, có cả lều cá. Lều trông cá chính là tụ điểm của mấy thằng trong xóm, nhớ những hôm sáng trăng chúng tôi đi ăn trộm hoa quả. Ui giời ơi, chẳng có nhà nào có hoa quả mà chúng tôi không nhòm ngó và ăn trộm. Một bọn đi ăn trộm hoa quả rồi quay về lều cá tận hưởng thành quả. hix, buổi sáng hôm sau mà nhìn lều cá thì thôi rồi, la liệt toàn vỏ bưởi, cành ổi, táo, mít….Còn nhớ cảnh chúng tôi mang bao tải đi ăn trộm khoai, ngô hay là đỗ tương. hì hì hì. Những trò nghịch ngợm này thì sau thời của tôi khoảng 4-5 năm là ko còn nữa rồi.
Càng lớn, mọi thứ càng thay đổi. Con người thay đổi, cảnh vật thay đổi, đường xá thay đổi, nhà cửa thay đổi…Thay đổi rõ rệt nhất phải nói là kinh tế và con người. Con người, giờ mọi người đều tất bật trong công việc của mình, hàng xóm láng giêng cũng ko còn thân thiết, tình cảm, tối lửa tắt đèn có nhau như xưa. Giờ gần như chỉ là sâu hơn “xã giao” một chút (có lẽ tôi cảm nhận vậy). Ngay cả trong họ, cũng ko có chuyện đình đám trong họ (chuyện “phân biệt” dòng họ thì chỗ tôi từ trước giờ ko có). Con người giờ sống khá thực tất bật, thực dụng hơn, ko còn cảnh sang nhà nhau uống nước, hút thuốc, buôn chuyện giông dài vài ba tiếng….Kinh tế, kinh tế cũng là một nét thay đổi rõ rệt trong làng quê, đặc biệt là làng tôi. Chỗ tôi vốn nổi tiếng trong vùng (cũng nhỏ nhỏ thui nhé) là buôn bán giỏi với những nghề truyên thống như: hàng sáo, làm gạch, bán thịt. Giờ công việc có đa dạng, phong phú hơn. Mọi người đều năngđộng hơn trong việc làm kinh tế, ai cũng có cho mình một cái nghề, một nghiệp. Giờ trồng lúa vẫn còn, nhưng có lẽ là họ “chưa muốn” thoát bỏ với ý niệm “con trâu là đầu cơ nghiệp” mặc dù chẳng ai thấy trồng trọt mang lại hiệu quả kinh tế và giờ thì có rất rất nhiều người ko còn vướng bận công việc đồng án. Kinh tế thay đổi, khung cảnh thay đổi theo, ko còn đường đất (cái này mất quá quá lâu rồi), nhà tầng mọc lên chi chít, xe cộ đông đúc hơn, sinh hoạt của con người tốt hơn, con cái có nhiều điều kiện để học tập, vui chơi,..và biết “sài tiền” hơn. Bọn trẻ chỗ tôi bây giờ học rất tốt và nghịch ngợm cũng ko kém, tuy nhiên cũng chưa đến nỗi nào mặc dù hàng xóm (làng bên) đã có nhiều ca thanh niên chết vì tiêm trích ma túy. Chỗ tôi thì ko có, và mọi người bảo “thanh niên làng Lọ” chơi khôn.
Còn tiếp…:D
Một câu chuyện cảm động
Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã làm vấp những bước chân của hạnh phúc. Khi số mệnh bắt ta trả giá, tất cả đã trở nên muộn màng. Đây là một câu chuyện có thực và đầy nước mắt.
1. Mẹ ở quê lên
Sau khi kết hôn hai năm, chồng tôi bàn với tôi đón mẹ lên ở chung để chăm sóc bà những năm tuổi già.
Chồng tôi mất cha từ ngày anh còn nhỏ, mẹ chồng tôi là chỗ dựa duy nhất, mẹ nuôi anh khôn lớn, cho anh học hết đại học.
“Khổ đau cay đắng” bốn chữ ấy vận đúng vào số phận mẹ chồng tôi! Tôi nhanh chóng gật đầu, liền đi thu dọn căn phòng có ban công hướng Nam, phòng có thể đón nắng, trồng chút hoa cỏ gì đó.
Chồng tôi đứng giữa căn phòng ngập tràn nắng, không nói câu nào, chỉ đột ngột bế bổng tôi lên quay khắp phòng, khi tôi giãy giụa cào cấu đòi xuống, anh nói: “Đi đón mẹ chúng ta thôi!”.
Chồng tôi vóc dáng cao lớn, tôi thích nép đầu vào ngực anh, cảm giác anh có thể tóm lấy cả thân hình mảnh mai bé nhỏ của tôi, nhét vào trong túi áo. Mỗi khi chúng tôi cãi cọ và không chịu làm lành, anh thường nhấc bổng tôi lên đầu quay tròn, cho đến lúc tôi sợ hãi van xin anh thả xuống. Nỗi sợ hãi hạnh phúc ấy làm tôi mê mẩn.
Những thói quen ở nhà quê của mẹ chồng tôi mãi không thể thay đổi. Tôi thích mua hoa tươi bày trong phòng khách, mẹ chồng tôi sau này không nhịn được bảo: “Bọn trẻ các con lãng phí quá, mua hoa làm chi? Nào có thể ăn được như cơm!”.
Tôi cười: “Mẹ, trong nhà có hoa nở rộ, tâm trạng mọi người cũng vui vẻ”.
Mẹ chồng tôi cúi đầu cằn nhằn, chồng tôi vội cười: “Mẹ, người thành phố quen thế rồi, dần dần mẹ sẽ quen thôi!”.
Mẹ chồng tôi không nói gì nữa, nhưng mỗi lần thấy tôi mang hoa về, bà vẫn không nhịn được hỏi mua hoa mất bao nhiêu tiền, tôi nói, thì bà chép miệng. Có lần thấy tôi xách túi lớn túi nhỏ đi mua sắm về, bà hỏi cái này bao nhiêu tiền cái kia giá bao nhiêu, tôi cứ kể thật, thì bà chép miệng càng to hơn. Chồng tôi véo mũi tôi nói: “Đồ ngốc, em đừng nói cho mẹ biết giá thật có phải đỡ hơn không?”.
Cuộc sống hạnh phúc đã lẳng lặng trôi những âm điệu không êm đềm.
Mẹ chồng tôi ghét nhất là thấy chồng tôi dậy nấu bữa sáng, với bà, làm đàn ông mà phải vào bếp nấu nướng cho vợ, làm gì có chuyện ngược đời đó?
Trên bàn ăn sáng, mặt mẹ chồng tôi thường u ám, tôi giả vờ không nhận thấy. Mẹ chồng tôi bèn khua bát đũa canh cách, đấy là cách phản đối không lời của bà.
Tôi là giáo viên dạy múa ở Cung thiếu niên, nhảy múa đã đủ mệt rồi, mỗi sáng ủ mình trong ổ chăn ấm áp, tôi không muốn phải hy sinh nốt sự hưởng thụ duy nhất ấy, vì thế tôi vờ câm điếc trước sự phản ứng của mẹ chồng. Còn mẹ chồng tôi thỉnh thoảng có giúp tôi làm việc nhà, thì chỉ làm tôi càng bận rộn thêm.
Ví như, bà gom tất thảy mọi túi nilông đựng đồ và đựng rác trong nhà lại, bảo chờ gom đủ rồi bán đồng nát một thể, vì thế trong nhà chỗ nào cũng toàn túi nilông dùng rồi; Bà tiếc rẻ không dùng nước rửa bát, để khỏi làm bà mất mặt, tôi đành phải lén lút rửa lại lần nữa. Có một buổi tối, mẹ chồng tôi bắt gặp tôi đang lén rửa lại bát, bà đóng cửa phòng đánh “sầm” một cái, nằm bên trong khóc ầm ĩ.
Chồng tôi khó xử, sau việc này, suốt đêm anh không nói với tôi câu nào, tôi nũng nịu, làm lành, anh cũng mặc kệ. Tôi giận dữ, hỏi anh: “Thế em rốt cục đã làm sai cái gì nào?”.
Anh trừng mắt nhìn tôi nói: “Em không chịu nhường mẹ đi một chút, ăn bát chưa sạch thì cũng có chết đâu?”.
Sau đó, cả một thời gian dài, mẹ chồng tôi không nói chuyện với tôi, không khí trong gia đình gượng gạo dần. Thời gian đó, chồng tôi cũng sống rất mệt mỏi, anh không biết nên làm vui lòng ai trước.
Mẹ chồng tôi không cho con trai nấu bữa sáng nữa, xung phong đảm nhận “trọng trách” này. Mẹ chồng tôi ngắm con trai ăn sáng vui vẻ, lại nhìn sang tôi, ánh mắt bà trách móc tôi làm không trọn trách nhiệm của người vợ. Để tránh bị khó xử, tôi đành ăn tạm gói sữa trên đường đi làm.
Lúc đi ngủ, chồng tôi hơi buồn trách, hỏi tôi: “Rodi, có phải em chê mẹ anh nấu cơm không sạch nên em không ăn ở nhà?”. Lật mình, anh quay lưng về phía tôi lạnh lùng, mặc kệ tôi nước mắt tủi thân lăn tràn trề.
Cuối cùng, chồng tôi thở dài: “Rodi, thôi em cứ coi như là vì anh, em ở nhà ăn sáng được không?”. Thế là tôi đành quay về ngồi ở bàn ăn ngần ngại mỗi sáng.
Sáng đó, tôi húp bát cháo do mẹ chồng nấu, đột nhiên lợm giọng, mọi thứ trong dạ dầy tống tháo hết ra ngoài, tôi cuống cuồng bịt chặt miệng không cho nó trào ra, nhưng không được, tôi vứt bát đũa (chú thích: người Trung Quốc ăn cháo bằng đũa, không dùng thìa như ở Việt Nam) nhảy bổ vào toa-lét, nôn ọe hết.
Khi tôi hổn hển thở được, bình tâm lại, thấy mẹ chồng tôi đang khóc lóc than thân trách phận bằng tiếng pha rặt giọng nhà quê, chồng tôi đứng ở cửa toa-lét giận dữ nhìn tôi, tôi há miệng không nói được nên lời, tôi đâu có cố ý.
Lần đầu tiên tôi và chồng tôi bắt đầu cãi nhau kịch liệt, ban đầu mẹ chồng tôi ngồi nhìn chúng tôi, rồi bà đứng dậy, thất thểu đi ra khỏi cửa. Chồng tôi hằn học nhìn tôi một cái rồi xuống nhà đuổi theo mẹ. Đọc tiếp »
Diễn giả Quách Tuấn Khanh – A famous Orator in Vietnam
Few days ago, I watched a TV show on VTV3. when I began to watch, I wondered who can speech fluently and made me pay attention to him.he spoke very well, His conversation with MC convinces people of listen with concentration. I still didn’t know anything about him when MC said that “Orator – Quach Tuan Khanh”. Oh, absolute fresh, fresh information with me in Vietnam. I knew many well-knowing speaker in this earth, and I do admin to their books and their speech. but, in Vietnam, I don’t think having good Orator. after watching that program, I googled “Quach Tuan Khanh Orator” and got much information of him. I felt he had good career and life-work untill now. Maybe, he is the first people in Vietnam made audience actually want to paid for his speech with high price for ticket. I think this is great job and I hope he has great success.
